—╬ღ♥ღ♥ °•° [FC] - [O]nline365.[f]orum °•° ♥ღ ♥ღ╬—
♥️♥️♥️ Chào mừng các bạn đến với Diễn Đàn FC - Online365!
Một thế giới đầy những sắc màu cuộc sống! ♥️♥️♥️

Hãy ủng hộ và tham gia với chúng mình bằng cách đăng kí thành viên nhé! Cùng nhau chia sẻ và cảm thông những buồn vui trong cuộc sống ~~

Thân!

—╬ღ♥ღ♥ °•° [FC] - [O]nline365.[f]orum °•° ♥ღ ♥ღ╬—

zZz ♥ FC - Online365 - Một thế giới sống động và tràn đầy màu sắc giải trí! Hãy cùng tham gia với chúng mình nhé! ♥ zZz

 
Trang ChínhTrang Chính  Trợ giúpTrợ giúp  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tài khoản:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động: :: Quên mật khẩu
FC - Online365
  • Forum 4ALL
Điều gì dễ khiến bạn "bốc hỏa" Trả lờiĐiều gì dễ khiến bạn "bốc hỏa" - 8 Trả lời
Em Nhớ Anh [Tặng Tất cả thành viên] Trả lờiEm Nhớ Anh [Tặng Tất cả thành viên] - 7 Trả lời
Những sự thật tý hon 2 Trả lờiNhững sự thật tý hon 2 - 6 Trả lời
Truyện cười ngắn! Trả lờiTruyện cười ngắn! - 5 Trả lời
Những câu nói bất hủ Trả lờiNhững câu nói bất hủ - 5 Trả lời
Giải mã Cung bậc tình yêu Trả lờiGiải mã Cung bậc tình yêu - 5 Trả lời
Phụ nữ thuộc cung nào dễ bị lừa nhất? Trả lờiPhụ nữ thuộc cung nào dễ bị lừa nhất? - 5 Trả lời
Sắc màu đặc trưng của 12 chòm sao Trả lờiSắc màu đặc trưng của 12 chòm sao - 4 Trả lời
Tất cả thành viên Trả lờiTất cả thành viên - 4 Trả lời
Những điều con trai khác con gái! Trả lờiNhững điều con trai khác con gái! - 4 Trả lời
Phim hoạt hình mật mã Lyoko (ưu tiên và hot nhất của năm) lượt xemPhim hoạt hình mật mã Lyoko (ưu tiên và hot nhất của năm) - 1447 Xem
Những sự thật tí hon lượt xemNhững sự thật tí hon - 1345 Xem
Phương pháp Diện Chẩn Bùi Quốc Châu lượt xemPhương pháp Diện Chẩn Bùi Quốc Châu - 1086 Xem
Sắc màu đặc trưng của 12 chòm sao lượt xemSắc màu đặc trưng của 12 chòm sao - 994 Xem
[Phim] Code Lyoko tập 78 chap 1 lượt xem[Phim] Code Lyoko tập 78 chap 1 - 960 Xem
Khu Vườn Tình Yêu - Chap 1 lượt xemKhu Vườn Tình Yêu - Chap 1 - 609 Xem
Bài hát mới của 2NE1 và SNSD lượt xemBài hát mới của 2NE1 và SNSD - 493 Xem
Đố mẹo: "Con gì??" lượt xemĐố mẹo: "Con gì??" - 432 Xem
Wo ai ni + Wo han ni lượt xemWo ai ni + Wo han ni - 422 Xem
Điều gì dễ khiến bạn "bốc hỏa" lượt xemĐiều gì dễ khiến bạn "bốc hỏa" - 386 Xem
minhduc91 nhắn vớiTất cả thành viên!
gửi vào lúc Mon Jun 25, 2012 7:35 pm ...
:Lâu ngày quá.... Forum cũng không có gì thay đổi nhỉ?
Missyou nhắn vớiTất cả mọi người
gửi vào lúc Fri Jun 22, 2012 4:15 pm ...
:Lâu rồi không vào 4rum , 4rum thay đổi nhìu quá
Ku Min nhắn với Tất cả thành viên
gửi vào lúc Tue Jun 19, 2012 10:28 am ...
: 4rum ta chính thức chuyển tên miền là http://fc-online365.forumvi.com các bạn nhé :)
Ku Min nhắn vớiTất cả thành viên
gửi vào lúc Sun Apr 01, 2012 10:35 pm ...
:Chúc 4rum ngày càng phát triển nhé! :lol!: :lol!: :lol!: :lol!: :lol!:
Missyou nhắn vớiTất cả mọi người
gửi vào lúc Sun Apr 08, 2012 7:28 pm ...
:Chúc 4rum ngày càng phát triển , mạnh khỏe nha !!! >>>> ^^
Missyou nhắn vớiTất cả mọi người trong 4rum
gửi vào lúc Fri Apr 06, 2012 9:45 pm ...
:Chúc vui vẻ nha
Ku Min nhắn vớiTiểu Long Công Chúa
gửi vào lúc Mon Apr 02, 2012 9:05 am ...
:Chúc Tiểu Long Công Chúa sinh nhật vui vẻ! ☀ ☀ ☀ ☀
Lên TOP

Trang 1 trong tổng số 1 trang

Share|

hãy để anh yêu em lần nữa tập 6

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giảThông điệp
anhkells2

avatar

Thành viên Mới



Tước hiệuThành viên Mới
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 7
Points Points : 21
Tham gia Tham gia : 19/02/2012

#1
Bài gửiTiêu đề: hãy để anh yêu em lần nữa tập 6 Mon Mar 05, 2012 4:30 pm

Tiêu đề: hãy để anh yêu em lần nữa tập 6


Thứ năm, trời lất phất mưa…..

Sáng nay lớp Vi có tiết tiếng anh của cô giáo mới. Đứa nào cũng háo hức chờ đón cô với một vẻ hân hoan trên gương mặt. Vi không biết chị Thái còn nhận ra nó không-« cô nhóc mèo con chỉ đến PinkQ để ngửi cafe chứ không uống bao giờ »- Có lẽ chị chẳng còn nhớ nổi nó là ai và dù có nhớ chị cũng chẳng thể nhận ra nó. Hai năm là một khoảng thời gian không dài nhưng cũng chẳng quá ngắn để làm con người ta lãng quên tất cả… Và Vi cũng đã thay đổi, giờ nhìn nó giống một thằng con trai nhiều hơn là một đứa con gái. Và thằng con trai ấy lại còn rất…Đẹp trai !!!

Tiết học đầu tiên, tụi Vi vừa học bài mới vừa làm quen cô giáo. Tụi nó được ôn lại về kiến thức cũ : Các loại câu điều kiện, câu ước , câu bị động, gián tiếp, chủ động rồi cả các thì… Thằng Hy mọi lần nghịch ngợm trong lớp nhưng cứ đến tiết tiếng anh là im re (vì thằng ku chẳng biết gì về môn này). Đã vậy hôm nay gặp tiết của cô Thái-cô giáo mới trẻ đẹp và duyên dáng, Hy ngồi im thin thít sợ bị cô gọi nên không biết gì thì quê một cục ! Mà không chỉ Hy, hầu hết mọi thần dân trong lớp đều như vậy. Ngay cả nhỏ Linh học giỏi và chăm chỉ cũng có vẻ lo lắng và sợ hãi. Lớp Vi học chuyên khối A, thành thử mấy môn ngoại đạo thần dân trong lớp đều ù ù cạc cạc. Vi cũng chẳng ngoại lệ-Tiếng Anh nó học dốt kinh khủng…
Vi chăm chú nhìn lên bảng quan sát cô giáo. Vẫn gương mặt đấy, vẫn đôi vai gầy yếu ớt đấy, chẳng có gì thay đổi. Và hôm nay cũng lại là một ngày mưa…Có khác chăng, đây không phải ở PinkQ và chị Thái thì rõ ràng không hề nhận ra nó….Đôi lúc Vi tự hỏi : ‘‘Liệu ở Việt Nam có hai người giống nhau như tạc và nó nhận nhầm ???... ’’ Đang miên man suy nghĩ, Vi chợt giật nảy mình :
-Bạn gì ngồi đầu bàn thứ hai lên làm giúp cô câu hỏi trên bảng nha- Tiếng cô giáo trong trẻo.
Vi hốt hoảng rồi kịp định thần lại khi nhớ ra nó ngồi tít bàn cuối cùng. Thật may quá khi nó không bị gọi lên bảng nhưng nạn nhân xấu số rủi thay lại là thằng Hy. Nhỏ Lan ngồi bên Vi, khẽ chọc chọc Vi thì thầm :
-Thế là Hy toi rồi !

Thằng Hy nhăn nhó mãi mà không dám bước lên bảng. Thằng bé mù tịt tiếng anh, cứ đến tiết kiểm tra là nối mạng toàn cầu, rồi năn nỉ nhỏ Dung bên cạnh giúp đỡ. Bù lại Hy học Lí rất giỏi nhưng bây giờ có trời cứu được nó.
-Em nam này nên bảng làm giúp cô đi- Cô giáo nói nhẹ nhàng- Hôm nay cô chỉ gọi bạn nam thôi nhé !
Ở dưới lớp rộ lên một tràng cười. Có tiếng đứa nào vọng lên :
-Cô ơi, nhỏ Hy là con gái mà cô.
Cô giáo sửng sốt có vẻ không tin lắm vì nhìn Hy từ đầu tóc, quần áo đều là của con trai, và gương mặt cũng chẳng có nét gì của con gái cả. Nhỏ Hy gãi đầu, gãi tai, ấp a ấp úng :
-Em không phải con trai cô ạ- Hy nói vậy rồi cười tinh quái-…Em là con gái, vậy em…về chỗ nha cô !
Vi phì cười vì sự láu cá và tinh nghịch của nhỏ Hy và vẻ ngần ngại trên gương mặt cô giáo. Chỉ một chốc thôi rồi nó thấy cô lấy lại « phong độ » ngay tức khắc :
-Vậy ra em là…TomBoy. Ừhm, Vậy hôm nay cô sẽ chỉ gọi TomBoy lên bảng.

Có tiếng kêu trời ở cuối lớp, chắc đứa nào ở hội thằng Khánh…Thằng Hy đành ngoan ngoãn làm bài. Nhưng thằng bé có biết gì đâu, cứ quay xuống nháy nháy nhỏ Dung nhắc hộ.
Lan quay sang Vi thì thầm khe khẽ :
-Cô trông hiền thế mà cũng cao thủ nhỉ ! Vi nhỉ hihi..
Vi cười vì những nhận xét ngộ nghĩnh của Lan. Nó mải mê xem thằng Hy làm bài. Hy đã chép gần xong đáp án mà nhỏ Dung đọc, chỉ còn phải hoàn thành nốt một câu cuối cùng. Tranh thủ lúc cô giáo xuống cuối lớp nhỏ Dung bắc loa tay để Hy có thể nghe rõ :
-….tiếp đi… « Still…Still»…
Nhỏ Hy có vẻ nghe không ra là từ gì, nhìn mặt thộn ra đến khổ sở.
-…..Still….Still….-Nhỏ Hạnh đế thêm vào-….Cái từ mà nghĩa là “vẫn” đấy!
Hy vẫn có vẻ chẳng hiểu mô tê gì cả trước sự hướng dẫn nhiệt tình của hai nàng. Ở phía cuối lớp đã bắt đầu có tiếng rúc rích cười, cô giáo cũng biết là Hy đang bí nhưng cô chỉ khẽ cười để kệ cho ban cố vấn làm việc.
-S…T….I…L….L …nghe ra chưa?- Nhỏ Dung có vẻ mất hết kiên nhẫn, nhưng chỉ dám đọc khe khẽ.
Tình hình chẳng khá hơn vì khoảng cách xa khiến Hy nghe không rõ. Thấy vậy nhỏ Hạnh sôi máu lên , con nhỏ tìm ra một cách đọc quái dị:
-Sờ ti lờ lờ…. Sờ ti lờ lờ…- đó chép đi,lẹ lên!
-Sờ ti lờ lờ…sờ ti lờ lờ - Nhỏ Hạnh sốt ruột nhắc lại, đoạn đọc rõ to, quên mất là đang trong lớp.
Cả lớp ồ lên cười ầm ĩ. Cô Thái cũng bịt miệng cười trước sự hăng say và tận tình của ban cố vấn đến nỗi Việt hóa cả tiếng anh một cách kinh dị! Cả Lan và Vi cũng lăn ra cười đau ruột. Có lẽ mắc cỡ nên nhỏ Hạnh chúi mặt xuống quyển vở. Cô Thái ra hiệu cho cả lớp im lặng rồi tiến đến gần phía Hy. Nó đã viết xong từ kia mà nhìn mặt vô cùng khổ sở. Cô Thái bảo Hy viết thêm một câu điều kiệu “If” mà Hy kêu trời. Loay hoay một hồi, xóa đi viết lại thằng bé cũng viết ra một câu thế này:
- “If alone, You miss who”
Cả lớp lại được phen cười nổ trời lần nữa, hai cố vấn của thằng Hy cũng ôm nhau cười bể bụng, và chính Hy cũng lăn ra cười…đầu hàng.
Tạm dịch câu tiếng anh của Hy sang tiếng Việt: “ Nếu cô đơn, em nhớ ai?”… Dám cá là một ông người Mỹ ngồi đây, hỏi câu đó, ông ta cũng phải đầu hàng…!!! Ôi< tiếng anh quả là Địa ngục>…….

………Vậy là tiết tiếng anh đầu tiên kết thúc trong vui vẻ và mắc cười như vậy…….


Vi vẫn không thôi suy nghĩ về những gì của ngày xưa. Nó nghĩ nhiều về cô giáo Thái. Một cảm giác lạ lùng xâm chiếm tâm chí nó mà nó chẳng biết gọi tên là gì…Chị đã quên nó thật rồi sao…Cái con người đứng trên bục giảng kia có phải là cô gái kì lạ mà nó đã từng gặp?


Vậy là tiết học tiếng anh kết thúc, để lại một nỗi buồn man mác trong lòng Vi. Người đó không phải là Chị thì thôi mắc mớ chi nó phải buồn cho khổ sở. Vi cũng chẳng biết vì sao nó lại như vậy nữa, có cái gì đè nén tâm hồn nó trong sự mệt mỏi và nặng nề… Thú thực Vi cũng mong gặp lại Chị-cô gái kì lạ mà nó vô tình quen ở PinkQ vậy mà nó lại nhận nhầm… Cô giáo Thái chắc sẽ cười cho sự ngờ nghệch và ngốc nghếch của nó...Nhưng rõ ràng hai người họ giống nhau như tạc từ giọng nói đến cử chỉ. Hay là chị Thái đã quên mất Vi và thói quen của con người cũng có thể thay đổi? Vi cũng không biết nữa nhưng ý nghĩ ấy làm nó được an ủi phần nào…
Đầu giờ chiều, Vi phóng xe đến nhà Linh. Vi đã định rủ Lan đi cùng mà gọi điện thoại hoài cô nàng không bắt máy…Chắc là vẫn ngủ nên để điện thoại ở chế độ yên lặng. Vậy là Vi thất thểu đến nhà Linh một mình. Cô nàng bị cảm sốt nên phải xin phép nghỉ học một buổi. Thấy Vi đến thăm, Linh có vẻ bất ngờ-nhưng chỉ một thoáng thôi còn sau đó cô nàng vui vẻ cười tít mắt. Linh mời Vi vào nhà. Căn nhà gọn gàng và sáng sủa, đồ đạc trong nhà toàn thứ đắt tiền và bài trí một cách hài hòa chứ không bừa bộn và ngẫu hứng như nhà Vi . Ở phía ngoài là một khoảng vườn rộng với đủ các loại cây cối và một hòn non bộ nhìn thích mắt… Không gian thoáng đãng ở nhà Linh làm Vi thấy thích thú. Nó mải ngắm nghía căn nhà mà quên cả mục đích chính là đến thăm Linh, làm Linh phải khẽ nhắc:
-Ủa, Vi đến thăm Linh hay là đến..xem nhà Linh vậy?
Vi gãi đầu cười ngại ngùng, trông mặt ngốc xít không thể tả.
-Thì tại nhà Linh đẹp quá mà. –Vi nói giọng nịnh nịnh.
-Thế Linh không đẹp bằng nhà nên Vi đến đây quên luôn Linh hả- Linh có vẻ giận dỗi.
-Đâu có đâu, Linh còn đẹp hơn cả nhà nữa…
Linh lườm Vi một cái thật sắc và khẽ cười cái anh chàng lém lỉnh và dẻo mồm. Linh pha nước mời Vi uống, lúc trưa cô nàng đã được nhỏ Hạnh tường thuật qua điện thoại về cuộc nói chuyện giữa Vi và cô giáo Thái nên giờ cô nàng tính trêu Vi một mẻ:
-Vi nè, Vi uống trà đá hay coffe đây?
Thoáng giật mình, Vi nhìn Linh vẻ khó hiểu…
-Coffe nhé. Mà quên “smell coffe but not drink coffe”?
Đến nước này thì Vi đoán ra được ý định trêu chọc của Linh, chắc lại nhỏ Hạnh hoặc Dung tơn hớt cho Linh nghe mọi chuyện lúc sáng làm Vi không biết chúi cái mặt đi đâu cho đỡ xấu hổ. Một cảm giác ngại ngùng xâm chiếm tâm chí nó… Linh thấy Vi có vẻ lúng túng lấy làm thích thú. Gương mặt trắng trẻo và thông minh của Vi lúc làm sai mắc lỗi, hoặc ngại ngùng nhìn yêu không thể tả. Linh mím chặt môi để khỏi bật cười trước vẻ khổ sở của Vi. Lan thật có phước khi khóa được trái tim con người đáng yêu và thú vị này…chẳng bù cho Khánh…
-Sao Linh cứ chọc Vi hoài…
-Linh thích thế đấy..Làm gì được Linh – Linh vênh mặt lên chọc cho Vi tức xì khói.
-Ừ, thì tất nhiên là Vi không dám làm gì rồi…Chỉ đánh thôi…
Nói đoạn Vi nhào đến phía Linh túm lấy tay cô nàng. Đôi tay trắng,mềm mại cùng làn da mịn khiến cho Vi có một cảm giác khó tả…

Linh giật tay khỏi Vi rồi chạy quanh phòng để Vi phải đuổi. Hai đứa cứ rượt bắt nhau cười đùa ầm ĩ… Mà kể cũng lạ cô nàng Linh kêu ốm mà chạy khỏe kinh hoàng, Vi đuổi bắt không nổi khi cô nhóc tinh quái cứ chạy lòng vòng quanh phòng… Riết rồi Vi cũng tóm được Linh khi cô nàng vấp chân ghế và ngã nhào xuống đất. Nhưng rủi thay, luống cuống thế nào Vi cũng té rầm vào người Linh. Hai con người nằm đè lên nhau, Vi nghe rõ trống ngực mình đập thình thịch…Khoảng cách mặt đối mặt cũng làm Linh lúng túng. Cô nàng quên mất là phải đẩy Vi ra, cứ mặc nhiên để vậy và say sưa ngắm nhìn gương mặt Vi thật gần… Nói thật là tuy yêu lâu rồi nhưng Linh và Khánh chưa có những phút giây gần gũi nhau đến vậy. Và sự cố với Vi khiến Linh có cảm giác thích thú. Linh biết là Vi đang run, vì chính cô nàng cũng run không kém…Tim Linh đập loạn lên không theo điều khiển của Linh nữa, cơ thể nóng bừng như phát nhiệt và ngại nhất là bộ ngực cô nàng cứ cương cứng một cách kì lạ…

Vì ở nhà nên Linh ăn mặc khá cẩu thả và có phần mát mẻ, áo dây mỏng manh bằng lụa phô bày những đường cong tuyệt mĩ và bây giờ cơ thể đẹp tuyệt vời của Linh đó đang bị ghì siết dưới cơ thể Vi… Hai gương mặt khẽ chạm vào nhau thật gần… thật gần. Cả Vi và Linh dường như không cưỡng lại được những cám dỗ ngọt ngào bày ra trước mặt…. Đôi môi họ tìm đến với nhau…Hối hả và cuống quýt… Dù cho Vi đã từng Kiss Lan nhưng cảm giác khi hôn Linh thật lạ…Nó biết việc nó đang làm là tội lỗi và ngàn lần làm tổn thương Lan nhưng cơ thể Vi cũng như phát nhiệt khi thấy Linh có vẻ muốn nhiều hơn nữa… Linh ghì chặt lấy Vi hơn làm Vi thấy bối rối, nó bắt đầu thấy hoảng sợ và tìm cách buông Linh ra… Không được…nó có Lan rồi mà…và Linh là của Khánh… Không được…….

Bất chợt có tiếng kẹt cửa, tiếng chân người vội vã và một giọng nói trong trẻo vang lên:
-Linh ơi, Lan đến thăm Linh này…
Vi giật bắn người và cả Linh cũng hoảng hốt không kém. Hai người vẫn say sưa nằm ôm nhau dưới đất lúc Lan bước vào. Vi nghe thấy tiếng túi quà rơi “bịch” và khi ngẩng mặt lên nó thấy Lan đang chết trân nhìn nó với vẻ sững sờ:
-Vi làm gì ở đây?...mà hai người…-Lan nói đến đó rồi nghẹn lại…Ánh mắt cô nàng thảng thốt…
Vi và Linh đã buông nhau ra, cả hai lúng túng chẳng nói nổi lên lời. Đặc biệt là Linh, mặt Linh đỏ dừ vì ngượng nghịu và xấu hổ… Mà cũng chẳng phải đợi ai mở lời, cảnh tượng người yêu mình nằm ôm người con gái khác khiến tim Lan đau đớn tưởng như không thể chịu đựng được nữa. Nước mắt đã ướt đầm trên gương mặt xinh đẹp của Lan từ lúc nào.
-Các người…Vi…tại sao Vi lại làm thế…
Rồi chẳng đợi Vi hay Linh giải thích Lan bỏ chạy khỏi căn phòng, tay bịt chặt miệng để ngăn đi tiếng nấc nghẹn… Như một kẻ mơ ngủ chợt sực tỉnh sau giấc ngủ dài, Vi vội vã chạy theo Lan
-Lan ơi, đứng lại nghe Vi giải thích đã…Vi xin lỗi……
-…………….
- Vi xin lỗi. Xin lỗi mà……
Chiếc taxi chở Lan vụt chạy trong sự đau khổ tột cùng của Vi. Nó đã gây ra chuyện gì thế này…Cả nó và Linh nhìn nhau ngần ngại, cả hai như hai kẻ phạm tội tử hình…Sau những phút ngọt ngào của men say tình ái là sự bẽ bàng và dằn vặt…ôi…Giá như…
………………………….
…………………………………………�� �………
Lan nhất quyết không chịu nghe điện thoại của Vi và Linh dù hai đứa có gọi hàng trăm cuộc. Cô nàng còn phũ phàng tắt máy đi một cách cương quyết để khỏi bị làm phiền. Lan biết hồi tối Vi có phóng xe đến nhà tìm nhưng cô nàng dặn mẹ nói dối Vi là Lan đi ra ngoài với chị họ… Mẹ Lan cứ thắc mắc hoài và gặng hỏi hai đứa cãi nhau chuyện gì nhưng Lan cương quyết không chịu nói. Mà biết nói sao đây, nói rằng mình bị Vi phụ tình, bắt quả tang Vi đi ôm người con gái khác chắc mẹ Lan sẽ rụng tim vì hoảng sợ…Bà đâu biết Vi là Les và cũng đâu biết Vi là người yêu Lan…

Lan nhớ lại gương mặt tái mét của Vi lúc chạy theo mình và ánh mắt đau khổ khi chiếc xe taxi chuyển bánh, cô nàng cũng thấy hơi hơi mủi lòng tí chút…Nhưng cái cảnh Linh và Vi hôn hít nhau làm Lan không thể tha thứ được… Vẫn biết là Vi hơi yếu lòng và có vẻ đa tình nữa nhưng Lan tin là Vi không có gan đè Linh ra mà hôn chắc Linh cũng phải ưng thuận (cô nàng thầm nhớ lại cái lần đầu tiên mình và Vi kiss nhau cũng là do mình dụ dỗ Vi trước…) Nghĩ thoáng như vậy song Lan vẫn thấy buốt nhói một cảm giác đau đớn khi mình bị phụ tình…Ai biết được hai con người kia chỉ hôn hay còn làm gì nhau nữa…Mà tại sao lúc nào người cản trở tình cảm, phá vỡ hạnh phúc của Lan cũng là Linh. Linh đã có Khánh rồi tại sao còn mồi chài Vi của Lan làm gì để giờ nó phải tức… Mà Vi cũng quá đáng lắm cơ, đã có người yêu rồi, cái tật đa tình không chịu sửa... Ôi trời ơi, Lan biết phải làm sao đây… hàng trăm thứ ngổn ngang trong đầu cô nàng khiến giấc ngủ đến thật nặng nề và mệt mỏi…Lan đâu biết đêm đó cũng có hai kẻ trằn trọc và mất ngủ như Lan…



Buổi sáng hôm nay, trời lạnh se se mà lòng Vi như có lửa đốt….
Tiết đầu là tiết toán mà nó chẳng còn tâm chí nào để học. Nhỏ Lan ngồi bên cạnh giữ một vẻ mặt lạnh te, không cười, không nói, không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì trông thật đáng sợ. Thà rằng Lan cứ lao vào cấu xé, mắng nhiếc Vi một trận cho hả dạ nó còn thấy nhẹ lòng hơn… Vi nen nén nhìn Lan mà chẳng biết mở lời như thế nào, đành buồn bã chúi đầu vào quyển vở mà nào nó có học được chữ gì…
Ngày thường nhỏ Lan luôn mồm luôn miệng cười nói với Vi mà hôm nay không khí ảm đạm đến nao lòng. Linh cũng im lặng ,gương mặt cô nàng còn nguyên vẻ ngại ngần, xấu hổ. Có lẽ cả đêm qua Linh cũng không ngủ nên Vi thấy mắt Linh thâm quầng và mệt mỏi. Khánh cố gắng chọc cho Linh vui mà cô nàng vẫn không chịu cười, cũng như Lan chẳng chịu hé môi nói một lời nào với mọi người xung quanh. Hai cái loa di động thường ngày hôm nay bỗng im bặt một cái khiến nhỏ Hạnh cũng chẳng còn hứng thú chọc cười cả lớp…. Vi biết tội nó rất nặng nhưng nó vẫn mong Lan cho nó một cơ hội…-một cơ hội để làm gì thì nó cũng chẳng biết vì sự thất mười mươi là nó sai rành rành, không thể chối tội…

Có một lúc trong giờ, Lan làm rơi cục tẩy xuống đất. Vi vội vàng cúi xuống nhặt giúp Lan nhưng cô nàng lạnh như băng quay xuống mượn nhỏ Hạnh:
-Hạnh cho Lan mượn tẩy.
-Tẩy Vi đang cầm kia còn hỏi mượn làm gì-Nhỏ Hạnh thắc mắc và cũng nhận ra giữa Vi và Lan đang chiến tranh lạnh.
-Thế rốt cuộc có cho mượn hay không?
Lần đầu tiên Vi thấy Lan xẵng giọng vẻ bực bội chứ ngày thường dù đanh đá, ghê gớm đến mấy Lan cũng chẳng quát nạt ai bao giờ… Nhỏ Hạnh có vẻ bất ngờ và luống cuống:
-Ừ, thì đây. Có ai bảo là không cho đâu. Nhưng sao không mượn lại Vi?...-Hạnh vẫn cố hỏi vớt vát.
-Tẩy ấy bẩn rồi! –Lan nói với vẻ lạnh lùng-…tẩy đã rơi xuống đất lại còn do một kẻ xấu xa, bỉ ổi nhặt lên thì đây cầm chỉ bẩn tay.

Cả Vi và Hạnh đều choáng váng trước câu nói của Lan. Hạnh không hỏi thêm câu gì nữa sợ đổ thêm dầu vào lửa. Ánh mắt Hạnh ngần ngại nhìn Vi mà thú thật lúc đấy lòng Vi đau như cắt. Nó thừa biết Lan cố tình nói vậy để chọc giận nó nhưng sao nó vẫn thấy buồn… Vi biết nó đã làm Lan bị tổn thương rất nhiều nên giờ cô nàng có mắng chửi nó thậm tệ cũng chẳng có gì oan ức.
… Cô giáo gọi Lan tìm ra chỗ sai trong bài làm của nhỏ Dung vừa lên bảng, Vi biết thừa là cô nàng không hề suy nghĩ về bài học nên không trả lời được… Vi khẽ nhắc Lan, cố nói bé đủ để Lan nghe thấy nhưng lại một lần nữa Lan không thèm đếm xỉa gì… Lan phớt lờ những gì Vi nhắc, thà bị cô giáo quở trách vì không tập trung chứ nhất định bỏ ngoài tai mọi lời nói của Vi làm Vi buồn buồn. Vi ngồi yên và không nói năng gì thêm nữa.

Và ngay cả khi giờ ra chơi đến, tình hình cũng chẳng khả quan hơn, nếu không nói là có phần bi đát… Bọn thằng Hy, Huyền, Dung biết là đôi Vi-Lan đang dỗi nhau nên túm tụm lại chỗ nhỏ Hạnh nói chuyện, pha trò cười cho tình hình bớt căng thẳng. Nhưng hôm nay mọi trò cười đều nhạt thếch và vô vị. Mọi câu đùa đều trở lên thừa thãi và vô duyên… Đấy là đối với Vi còn với Lan thì khác, cô nàng cố tình làm ra vẻ phớt đời “ta đây không sao” và phớt luôn cả Vi nữa. Lan cười đùa vui vẻ, nhưng chỉ trò chuyện thân mật với những người khác còn tuyệt nhiên chẳng nói với Vi câu nào… Vi lẳng lặng bỏ ra ngoài trước ánh mắt ngạc nhiên của tụi bạn trong khi Lan vờ như không quan tâm.
Với Lan lúc đó, cô nàng chỉ nghĩ là làm cách nào trừng phạt Vi về tinh thần càng nhiều càng tốt cho vơi đi những gì Vi gây ra cho cô…
Tiết học sau Vi không vào lớp. Hội thằng Hy chán nản tụ lại thầm thì bàn tán rằng chuyên tình của Vi-Lan sắp “die” đến nơi rồi… Lớp trưởng và bí thư lo lắng vì chưa bao giờ Vi bỏ tiết như vậy, lại còn bỏ liền hai tiết cuối. Lan cũng hơi chạnh lòng và nghĩ chuyện Vi cúp tiết một phần do câu nói chạm tự ái của Lan lúc nãy gây ra nhưng cô nàng cố làm vẻ lạnh tanh, che dấu cảm xúc thật.
Điện thoại nhỏ Hạnh rung bần bật, số của Vi. May mà chưa vào giờ nên Hạnh vội vàng bắt máy.
-Chút xíu Hạnh dọn đồ và mang về nhà giúp Vi nha.
-Ừ, thế giờ Vi đang ở đâu?- Hạnh hỏi với vẻ lo lắng
-………..
-hix. Cả lớp đang thắc mắc nè, đi đâu mà cup cả học.
-Nhớ mang về giúp Vi! – Vi nói vậy rồi dập máy luôn không để Hạnh kịp hỏi thêm câu nào.
Rõ ràng là nhỏ Lan đã nghe không sót một từ nào trong cuộc nói chuyện giữa Vi và Hạnh. Cái tên tiểu tử ngốc nghếch và đáng ghét kia đi đâu mới được chứ? Cố làm vẻ phớt lờ nhưng thực chất mọi hành động, lời nói của Vi, Lan không bỏ sót… Và cô nàng cũng thấy chợn vợn một cảm giác lo lắng cho Vi…


-->[Click để xem chữ kí của anhkells2]<--
Về Đầu Trang Go down


hãy để anh yêu em lần nữa tập 6

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
—╬ღ♥ღ♥ °•° [FC] - [O]nline365.[f]orum °•° ♥ღ ♥ღ╬— :: ♥๑۩۞۩๑ (¯`•♥(THE HAPPY HOUSE OF ALL)♥•´¯) ๑۩۞۩๑♥ :: -‘๑’- My story -‘๑’--