—╬ღ♥ღ♥ °•° [FC] - [O]nline365.[f]orum °•° ♥ღ ♥ღ╬—
♥️♥️♥️ Chào mừng các bạn đến với Diễn Đàn FC - Online365!
Một thế giới đầy những sắc màu cuộc sống! ♥️♥️♥️

Hãy ủng hộ và tham gia với chúng mình bằng cách đăng kí thành viên nhé! Cùng nhau chia sẻ và cảm thông những buồn vui trong cuộc sống ~~

Thân!

—╬ღ♥ღ♥ °•° [FC] - [O]nline365.[f]orum °•° ♥ღ ♥ღ╬—

zZz ♥ FC - Online365 - Một thế giới sống động và tràn đầy màu sắc giải trí! Hãy cùng tham gia với chúng mình nhé! ♥ zZz

 
Trang ChínhTrang Chính  Trợ giúpTrợ giúp  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tài khoản:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động: :: Quên mật khẩu
FC - Online365
  • Forum 4ALL
Điều gì dễ khiến bạn "bốc hỏa" Trả lờiĐiều gì dễ khiến bạn "bốc hỏa" - 8 Trả lời
Em Nhớ Anh [Tặng Tất cả thành viên] Trả lờiEm Nhớ Anh [Tặng Tất cả thành viên] - 7 Trả lời
Những sự thật tý hon 2 Trả lờiNhững sự thật tý hon 2 - 6 Trả lời
Truyện cười ngắn! Trả lờiTruyện cười ngắn! - 5 Trả lời
Những câu nói bất hủ Trả lờiNhững câu nói bất hủ - 5 Trả lời
Giải mã Cung bậc tình yêu Trả lờiGiải mã Cung bậc tình yêu - 5 Trả lời
Phụ nữ thuộc cung nào dễ bị lừa nhất? Trả lờiPhụ nữ thuộc cung nào dễ bị lừa nhất? - 5 Trả lời
Sắc màu đặc trưng của 12 chòm sao Trả lờiSắc màu đặc trưng của 12 chòm sao - 4 Trả lời
Tất cả thành viên Trả lờiTất cả thành viên - 4 Trả lời
Những điều con trai khác con gái! Trả lờiNhững điều con trai khác con gái! - 4 Trả lời
Phim hoạt hình mật mã Lyoko (ưu tiên và hot nhất của năm) lượt xemPhim hoạt hình mật mã Lyoko (ưu tiên và hot nhất của năm) - 1447 Xem
Những sự thật tí hon lượt xemNhững sự thật tí hon - 1345 Xem
Phương pháp Diện Chẩn Bùi Quốc Châu lượt xemPhương pháp Diện Chẩn Bùi Quốc Châu - 1086 Xem
Sắc màu đặc trưng của 12 chòm sao lượt xemSắc màu đặc trưng của 12 chòm sao - 994 Xem
[Phim] Code Lyoko tập 78 chap 1 lượt xem[Phim] Code Lyoko tập 78 chap 1 - 960 Xem
Khu Vườn Tình Yêu - Chap 1 lượt xemKhu Vườn Tình Yêu - Chap 1 - 609 Xem
Bài hát mới của 2NE1 và SNSD lượt xemBài hát mới của 2NE1 và SNSD - 493 Xem
Đố mẹo: "Con gì??" lượt xemĐố mẹo: "Con gì??" - 432 Xem
Wo ai ni + Wo han ni lượt xemWo ai ni + Wo han ni - 422 Xem
Điều gì dễ khiến bạn "bốc hỏa" lượt xemĐiều gì dễ khiến bạn "bốc hỏa" - 386 Xem
minhduc91 nhắn vớiTất cả thành viên!
gửi vào lúc Mon Jun 25, 2012 7:35 pm ...
:Lâu ngày quá.... Forum cũng không có gì thay đổi nhỉ?
Missyou nhắn vớiTất cả mọi người
gửi vào lúc Fri Jun 22, 2012 4:15 pm ...
:Lâu rồi không vào 4rum , 4rum thay đổi nhìu quá
Ku Min nhắn với Tất cả thành viên
gửi vào lúc Tue Jun 19, 2012 10:28 am ...
: 4rum ta chính thức chuyển tên miền là http://fc-online365.forumvi.com các bạn nhé :)
Ku Min nhắn vớiTất cả thành viên
gửi vào lúc Sun Apr 01, 2012 10:35 pm ...
:Chúc 4rum ngày càng phát triển nhé! :lol!: :lol!: :lol!: :lol!: :lol!:
Missyou nhắn vớiTất cả mọi người
gửi vào lúc Sun Apr 08, 2012 7:28 pm ...
:Chúc 4rum ngày càng phát triển , mạnh khỏe nha !!! >>>> ^^
Missyou nhắn vớiTất cả mọi người trong 4rum
gửi vào lúc Fri Apr 06, 2012 9:45 pm ...
:Chúc vui vẻ nha
Ku Min nhắn vớiTiểu Long Công Chúa
gửi vào lúc Mon Apr 02, 2012 9:05 am ...
:Chúc Tiểu Long Công Chúa sinh nhật vui vẻ! ☀ ☀ ☀ ☀
Lên TOP

Trang 1 trong tổng số 1 trang

Share|

hãy để anh yêu em lần nữa tập 7

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giảThông điệp
anhkells2

avatar

Thành viên Mới



Tước hiệuThành viên Mới
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 7
Points Points : 21
Tham gia Tham gia : 19/02/2012

#1
Bài gửiTiêu đề: hãy để anh yêu em lần nữa tập 7 Mon Mar 05, 2012 4:34 pm

Tiêu đề: hãy để anh yêu em lần nữa tập 7




Buổi tối hôm đấy, Vi đã về nhà.
Thực ra nó cũng chỉ đi chơi lung tung cho khuây khỏa và tìm một xó nào đó yên tĩnh, suy nghĩ về tất cả mọi việc. Buồn một nỗi Vi vẫn chưa nghĩ ra cách gì làm Lan nguôi giận…Cái đầu mọi ngày thông minh là vậy nhưng cứ đối mặt với chuyện tình cảm là y rằng lúng ta lúng túng… Giờ này của mọi hôm là lúc Lan nhắn tin cho nó, hoặc Vi gọi cho Lan. Nhưng bây giờ mà gọi Vi biết thừa là Lan không chịu nghe máy nên nó quẳng điện thoại không thương tiếc vào ngăn tủ.
Tại nhà Lan lúc đó, cô nàng cũng thừ người ra suy nghĩ mọi chuyện. Cái điện thoại lăm lăm trong tay hết cầm lên lại đặt xuống. Giờ này của mọi hôm, Vi hay gọi và nhắn tin cho cô nàng. Vẫn biết anh chàng ngốc nghếch kia chắc chắn sẽ chẳng có gan gọi mà Lan vẫn đợi chờ điều gì không biết nữa… Mà giả dụ Vi có gọi, Lan cũng sẽ không nghe, sẽ tắt đi nhưng như thế ít nhất Lan biết được mình vẫn được Vi quan tâm thật nhiều…Đằng này, tuyệt nhiên không một cuộc gọi…


1 giờ sáng, trời lạnh đến độ những kẻ chăm chỉ nhất cũng chỉ muốn cuộn mình trong chăn ấm.
Vào cái thời khắc đó, có hai kẻ dở hơi tung chăn,lồm cồm bò dậy và lò dò bật điện sục sạo tìm kiếm vật gì…
Trong ngăn tủ của Vi, chiếc điện thoại vẫn im lìm, không hề có cuộc gọi nhỡ…
Trên tay Lan, chiếc điện thoại nín lặng chẳng có một tin nhắn nào từ Vi…

Trong đêm tối vẫn nghe rõ tiếng thở dài của hai cô cậu đầy vẻ thất vọng

……………..Tắt đèn…Mọi vật lại chìm vào sự tĩnh lặng vốn có của màn đêm u tối….nhưng chắc chắn có hai kẻ đêm nay không ngủ được…..
Giấc ngủ nặng nề như một cơn ác mộng……



Vậy là suốt mấy hôm liền cả Lan và Vi đều cấm khẩu. Vi vẫn thấy buồn vì Lan không cả thèm gửi cho nó một tin nhắn, dù mắng chửi thôi cũng được. Vi biết là nó sai nhưng thái độ lãnh đạm của Lan khiến nó thấy mình bị coi thường… Còn Lan thì vẫn căm Vi không gọi điện cho cô nàng, rõ ràng là Vi sai mà Vi lại phớt lờ Lan như vậy… Nếu lần này Vi gọi, Lan nhất định sẽ nghe…
Ôi, trò đời! Cái Vi cần ở Lan lúc này cũng chính là cái Lan cần ở Vi. Hai con tim tưởng đã đập cùng một nhịp mà giờ trở lên lỗi nhịp vì những giận hờn và cả sự tự ái…
Lớp học hôm nay cũng đã bớt ảm đạm. Tuy không khí chẳng vui vẻ như trước nhưng cũng tạm gọi là thanh bình!
Sau sự việc Vi to gan trốn học hai tiết cuối, mọi người có vẻ quan tâm đến nó nhiều hơn. Linh đã thôi ngần ngại và giữ kẽ, cô nàng bắt chuyện với Vi và mọi người. Hạnh, Dung, Hy và cả Linh nữa đều thắc mắc không hiểu hôm nọ Vi đi đâu và chính sự thắc mắc hỏi han này khiến Lan có vẻ bực tức. Trong lớp không ai biết lí do vì sao Vi-Lan giận nhau ngoại trừ ba con người… và Lan không chỉ tỏ thái độ lạnh nhạt với Vi mà với nhỏ Linh, cô nàng cũng ghét ra mặt… Nhưng buổi sáng hôm đó xảy ra một số chuyện không biết nên vui hay buồn.
……………….



……………….
Tiết hai, giờ ra chơi, thằng Hy hớt hơ hớt hải chạy từ phòng bảo vệ mang lên một hộp quà to đùng, kèm một lá thư… Cả lớp ùa ra quây kín thằng Hy, ai cũng tò mò về nguồn gốc món quà. Cả Vi, Lan, Linh ba đứa đang đầy tâm trạng như vậy cũng không nén nổi tò mò trước vật thể kì lạ lạc vào lớp. Và Vi càng sững sờ, ngạc nhiên hơn nữa khi món quà và lá thư được gửi cho Lan! Lá thư của một thằng con trai gửi cho Lan.
Mọi người òa lên trêu chọc Lan trong khi nhỏ Hạnh, Dung, Hy nen nén quan sát thái độ của Vi…Mặt Vi có vẻ tái đi một chút, lo lắng và thất thần nhưng chỉ một thoáng nó lấy lại bình tĩnh và cố gắng cười khi biết có ba kẻ đang nhìn mình chăm chú...
Theo yêu cầu của đông đảo thần dân trong lớp thì đây là lần đầu tiên có một mem trong lớp nhận được thư của Boy trường ngoài, chính vì vậy lá thư phải được công khai trước bàn dân thiên hạ. Nhỏ Lan cười trừ nhưng cuối cùng vẫn vui vẻ chấp thuận… Cô nàng khẽ liếc xéo sang Vi, thấy mặt Vi thộn ra vẻ khổ sở thì lấy làm khoái trí…Và thế là lá thư được cái giọng “êm ái” của thằng Hy đọc to trước lớp.

“….ngày…tháng…năm…
Gửi người con gái tôi yêu!
(Lãng mạn ghê!Ngay câu đầu tiên đã làm mọi người cười ồ lên, có những tiếng reo hò bảo thằng Hy đọc lẹ lên kẻo vào lớp..)

“…..Vậy là phải mất tới 5 ngày…120 giờ…7200 phút…432000 giây và chừng ấy nhịp đập trái tim thì món quà và lá thư này mới đến được tay Lan… ”
( công nhận là chủ nhân của lá thư phải là người cực kì lãng mạn và khéo léo…Cả lớp nín lặng nghe lá thư tình hay như một bài văn…)

“ …….Có lẽ Lan không biết tôi nhưng tôi thì biết về em khá rõ…Và cái vẻ hiền dịu, đáng yêu của em làm tôi mất ngủ và trằn trọc suốt mấy đêm liền, để bây giờ mới dám cầm bút mạo muội gửi tới em lá thư của kẻ si tình…”
Tai Vi như ù đi, nó chẳng biết cái thằng gửi thư cho Lan viết gì nữa. Tự nhiên trong lòng nó buốt nhói một cảm giác đau đớn và tưng tức…Hình như nó đang ghen!... Và cái vẻ mặt sung sướng, hạnh phúc đầy vẻ đắc ý của Lan càng làm Vi buồn bã, có lẽ Lan biết điều đó nhưng cô nàng càng cố làm ra vẻ thích thú để trêu ngươi Vi… Dường như mọi diễn biến tình cảm của Vi đều không lọt qua mắt Hạnh và Vi láu cá. Nhỏ Hạnh nhìn Vi với vẻ lo lắng và tìm cách hạ nhiệt:
-Ôi, thư này mà cũng gọi là thư…Toàn những lời sáo rỗng!
-Ừ, vừa chuối vừa sến-Thằng Hy mau mắn tiếp lời. Thật hiếm có khi nào cả Hy và Hạnh cùng chung nhận định.
-Thư người ta viết hay mà! –Lan tỉnh bơ đáp- người ta đã mất công trằn trọc mấy đêm viết sao mấy người chê hoài vậy?
Câu nói của Lan không khác nào mũi dao nhọn cứa vào tim Vi. Ngày thường Lan cực kì ghét những thứ văn chương mùi mẫn và sến chảy nước như vậy mà giờ cô nhỏ khen hay, làm Vi khổ tâm vô cùng.
Có tiếng đứa nào khẽ hỏi:
-Lan ơi, người ta kêu trong thư là muốn gặp mi nè!
-Gặp thì gặp thôi, biết đâu người ta đẹp trai như tài tử điện ảnh thì Lan tốt phước quá.
Lan nói mà chẳng thèm để ý xem Vi tỏ thái độ như thế nào, cô nàng biết thừa Vi đang vô cùng khổ sở nên càng cố chọc cho Vi đau nhiều hơn…Nói đoạn Lan bóc hộp quà mà người kia gửi tặng. Một con gấu bông to đùng màu trắng hồng dễ thương khiến cả hội òa lên vì thích thú…. Con gấu có lẽ rất đắt tiền!
-Con gấu này đẹp thật, chắc giá mắc lắm đấy. Thằng này chịu chơi thật, mới ra mắt mà đã…
-Trời! thì Lan nhà mình cũng có giá lắm chứ…hoa khôi cơ mà…
Tiếng bàn tán càng làm Vi thêm rối trí. Nhỏ Linh đứng xa xa nhìn nó với vẻ mặt lo lắng. Cô nàng là người trong cuộc nên hiểu rõ lòng Vi đau nhường nào và thấy thương Vi vô cùng. Tất cả chỉ vì một phút nông nổi, Linh không làm chủ được bản thân,kéo theo cả Vi cũng liên quan. Trước những cám dỗ mấy ai đủ cứng rắn để khước từ và Linh thật có lỗi khi giăng ra một cám dỗ quá ngọt ngào khiến Vi cũng mất luôn ý thức… Linh đủ tỉnh táo để không nói gì cho Khánh biết cũng chẳng nói với ai, nếu không mọi chuyện chắc sẽ càng tồi tệ.
-Ừ, con gấu này đẹp thật. Nếu anh chàng tặng quà này mà đẹp trai nữa thì càng hay.. -Lan nói với vẻ hào hứng.
Cô nàng không biết, lòng Vi đau nhường nào hay cố tình không thèm hiểu? Lan vẫn nói mà như chỉ nói cho một người nghe:
-Quà thế này mới gọi là quà chứ như quà của ai hôm sinh nhật tặng Hạnh…bậy bạ thấy ớn à!
Cả hội há hốc mồm ngạc nhiên, những ai đi dự sinh nhật Hạnh đều biết Lan đang nói về Vi và càng ngạc nhiên hơn không hiểu vì sao Lan lại nói với giọng mỉa mai như vậy. Món quà Vi tặng Hạnh rất mắc cười và bất ngờ, hôm đó ai cũng hấy vui vẻ hết vậy mà…
-Hạnh thấy có sao đâu mà Lan…-Hạnh vội thanh minh thay cho Vi-…Hạnh cũng thích món quà đó mà…
-Mà quà cũng phản ánh con người đó…-Lan bỏ ngoài tai lời Hạnh nói, mục đích chính của cô nàng chỉ nhằm nói cho một người duy nhất nghe-…. Những kẻ bậy bạ, bỉ ổi, xấu xa thì rồi bản chất cũng lộ ra hết à…Người yêu Lan ít ra cũng phải dễ thương như anh chàng này, không có chỗ cho những kẻ bậy bạ đâu…




Vi điếng người trước những lời nói vô tình mà thực ra là cố ý của Lan. Tai nó đỏ bừng lên, người tê tê như hàng ngàn mũi kim trích vào. Món quà nó tặng Hạnh giờ trở thành thứ để Lan mang ra mai mỉa và chế diễu. Một cảm giác bẽ bàng, xấu hổ len lỏi trong lòng Vi…. Lan càng có vẻ khoái trí khi thấy Vi như vậy, dường như cơn giận đã khiến cô trở lên lạnh lùng và độc ác hơn một chút. Cô nàng ôm chặt con gấu đầy thích thú, đoạn quay lên nói tiếp thì chợt khựng lại. Vi đã ra khỏi lớp từ lúc nào và nhỏ Hạnh, nhỏ Linh đang dớn dác nhìn theo bóng Vi khuất dần ở phía cửa lớp…
Vi cũng chẳng biết tại sao mình lại bỏ chạy nữa. Rõ ràng nó đã mím chặt môi mà tại sao gương mặt vẫn ướt đầm những nước. Vi hoảng sợ khi chẳng may ai đó nhìn thấy nó khóc và càng hoảng sợ hơn nếu chẳng may Lan nhìn thấy sẽ lại mang nó ra chế diễu và nói những lời đau lòng…Nó biết là hình như Linh có chạy theo nó nhưng không kịp…Mà chạy để làm gì khi làm như vậy càng khiến Lan thêm ghét…
………………..
Và giờ thì Vi đang ngồi trên nóc nhà. Khu phòng học của trường có 3 tầng, và giờ nó đang ngồi chễm trệ trên tầng 4! Vi khám phá ra cánh cửa mở lên sân thượng của khu nhà có bị khóa nhưng cái khóa lỏng lẻo và han gỉ, giật nhẹ là tung ra…Vậy là sân thượng trở thành nơi trú ẩn an toàn của nó. Thực ra Vi phát hiện ra chỗ này lâu rồi nhưng thi thoảng nó mới lên đây, lúc phải đi trốn Lan khi cô nàng cứ bám riết lấy nó không rời, còn hôm nay nó lên đây vì bị Lan đuổi! Cứ cho là vậy đi, những lời nói của Lan làm lòng Vi buồn vô hạn... Dẫu sao Vi cũng mang trong mình một phần con gái yếu đuối và dễ tổn thương…Cho dù nó tỏ ra mạnh mẽ bao nhiêu thì thực tâm Vi vẫn biết nó thật yếu mềm… Vi cứ ngồi lặng ngừoi nghĩ ngợi mà mọi chuyện cứ lộn tùng phèo trong óc nó…
Nếu như cách đây 2 năm trước, nó sẽ không ngần ngại chạy xe đến PinkQ và tầng thượng trở thành không gian riêng tư của mình nó. Và nó biết sẽ có người đợi nó, lắng nghe nó trút hết mọi buồn bực. Con người kì lạ đó luôn biết cách làm nó mỉm cười…
Nhưng sự thật thì đây không phải PinkQ và cái con người kì lạ kia dường như đã biến mất. Tại sao khi nhận ra đã thật sự mất đi thứ gì rồi,con người ta mới thấy tiếc nuối?...
Bất chợt một cảm giác ấm áp cắt ngang dòng suy nghĩ của Vi…Một bàn tay mềm và ấm khẽ đặt nhẹ lên vai Vi làm nó giật mình. Ngoái đầu về phía sau, Vi chợt sững người lại. Không phải nhỏ Dung, nhỏ Hạnh hay nhỏ Linh. Càng không bao giờ là nhỏ Lan…Chẳng ai biết chỗ này hết cả… Mà cái người đứng đằng sau nó kia là một người chẳng hề xa lạ…Đôi vai gầy mảnh khảnh và yếu đuối khiến người ta có cảm giác muốn được che chở…Là cô giáo Thái! Ánh mắt dịu dàng làm lòng Vi ấm lại:
-Cô lên đây làm gì? Mà tại sao cô biết chỗ này?-Vi có vẻ thắc mắc…
Không trả lời câu hỏi của Vi, cô Thái nói với giọng nhẹ nhàng:
-Em khóc đủ chưa? Nếu cảm thấy chưa đủ thì để cô qua bên kia cho em khóc tiếp!
-Thôi khỏi cần! Em đâu có mềm yếu đến mức đó đâu-Nói vậy thôi nhưng Vi biết là nó đang nói dối…
- Ừhm,… tiếc là đây không phải PinkQ!
Cô Thái khẽ cười tinh quái làm Vi sững người lại. Nó nhìn cô với vẻ lạ lùng, dường như câu nói của Cô giáo khiến Vi quên mất chuyện buồn của nó mà chăm chú nhìn cô. Tại sao cô Thái biết PinkQ nếu cô không phải là người đó. Vi như không thể tin nổi vào tai mình…
-Bây giờ nhóc có còn muốn uống coffe..à quên ngửi coffe không để chị đi kiếm cho nhóc!
Cách thay đổi xưng hô của cô Thái một lần nữa làm Vi há hốc mồm vì kinh ngạc….Là chị thật rồi…Vậy là nó đã không hề nhận nhầm người và hai năm sau, cái con người kì lạ kia và nó lại gặp mặt… Thật không thể tin nổi, vậy mà lúc đầu chị cố tình nói dối để nó cứ ngỡ mình nhận nhầm. Chợt nó thấy chị xoay người quay về phía cửa, chắc là đi kiếm coffe cho nó thật. Vi vội níu tay chị lại và kéo giật chị ngồi xuống bên cạnh nó:
-Thôi, khỏi đi đi, em không uống đâu…
Hai chị em cứ ngồi như thế trong im lặng, Vi tạm quên đi cái chuyện buồn mà nó gặp phải mà dồn hết tâm trí cho những kỉ niệm ngày xưa ùa về…Thật lạ là bất kể khi nào buồn và chán nản nó đều tìm đến PinkQ với chị và lúc này đây, chị đang ở bên nó…Thật gần…
-Sao chị cố tình không để em nhận ra? Sao ngay từ đầu chị không nói luôn chị là ai để em phải khổ sở- Mãi Vi mới nói được một câu giọng uất ức.
Nó thấy chị mỉm cười, nụ cười dịu dàng và hiền hậu nhưng cũng nghịch ngợm vô cùng:
-Chị thích thế!
-Chị thật kì lạ!
-Chưa lạ bằng cái kẻ chỉ thích ngửi coffe mà không uống…
-Em thích thế! – Vi cố bắt chước cái điệu bộ vênh váo của chị lúc vừa rồi và thốt ra một câu đầy khí phách!
Cả hai chị em cùng cười và Vi thấy lòng mình nhẹ nhàng đi rất nhiều. Cảm giác gặp lại chị và trò chuyện vui vẻ khiến Vi quên biến hết mọi việc, quên cả Hạnh. Dung, Hy, Linh và nhỏ Lan thì Vi chẳng thèm nhớ đến cho thêm đau khổ! Chị bắt Vi khai hết mọi chuyện buồn mà nó đang gặp phải và lắng nghe với vẻ chăm chú:
-Em quen Lan lâu chưa?
-Cũng được 5 tháng rồi…
-Em hiểu Lan được bao nhiêu ?
-Cũng chẳng rõ nữa…Lan là người ở bên em lúc em cần, và làm em vui mỗi lúc em buồn, và thực sự em thấy thích bạn đấy.
-Ừhm, chị hỏi một đằng thì trả lời một nẻo…-(cười)-…như vậy là em cũng thích Lan thật sự. Tại sao không tìm cách nói chuyện và xin lỗi Lan.
-Khó lắm chị ơi !- Vi đáp giọng mệt mỏi-…mà chị này….-Vi hỏi mà nen nén quan sát thái độ chị Thái-…chị không thấy tình yêu này kì dị à ?
-………..
-Em là con gái, Lan cũng là con gái…Dù có yêu cũng đâu được ai chấp nhận đâu. Em là Les chị không thấy sợ à ?
Chị Thái bối rối một chút rồi Vi thấy chị phá lên cười.
-Bộ em là ma hay sao mà chị phải sợ ? Em cũng là con người có chân, có tay, và có đủ… cơ mà ! –Chị dừng một lúc để thôi cười rồi tiếp-…Con gái yêu con gái thì sao chứ cũng chỉ là Con người yêu Con người mà thôi.
Câu nói của chị làm Vi sững sờ, nó không ngờ chị lại nghĩ thoáng như vậy
-Mà giờ em đẹp thế này thì thiếu gì người thích, nhỏ Linh cũng say đứ đừ còn gì…-chị Thái chọc cho Vi cười.
Quả thật cách trò chuyện cởi mở, nhẹ nhàng của chị khiến Vi thoải mái và vui vẻ. Nó vẫn chưa thôi băn khoăn là tại sao lúc đầu chị không chịu nhận nó luôn mà chị Thái không chịu nói.
-Chị sẽ nói sau !...-Lại một nụ cười bí ẩn-…giờ em vào lớp đi. Con mèo lười, cũng hết một tiết rồi đấy.
Vi ngoan ngoãn nghe lời chị đi xuống cầu thang. Cảm giác vui vẻ thoáng chốc trôi qua thật mau và giờ Vi biết nó lại phải đối mặt với Lan và mọi người khiến nó chán nản. Tiết học cuối trôi qua trong căng thẳng và rệu rã…Thấy Vi về nhỏ Hạnh hớn hở hẳn lên vì cô nàng tưởng Vi lại nghỉ liền một mạch như hôm trước…Linh cũng thấy an lòng hơn chỉ có Lan là vẫn giữ vẻ xa cách…Cô nàng đã cất biến món quà đi và thỉnh thoảng trong giờ cũng liếc trộm Vi vài lần. Nhưng sau cuộc nói chuyện với Thái, Vi như người khác hẳn !. Nó mặc kệ tất cả, không buồn đau và cũng chẳng một chút quan tâm cho thêm mệt đầu…


-->[Click để xem chữ kí của anhkells2]<--
Về Đầu Trang Go down


hãy để anh yêu em lần nữa tập 7

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
—╬ღ♥ღ♥ °•° [FC] - [O]nline365.[f]orum °•° ♥ღ ♥ღ╬— :: ♥๑۩۞۩๑ (¯`•♥(THE HAPPY HOUSE OF ALL)♥•´¯) ๑۩۞۩๑♥ :: -‘๑’- My story -‘๑’--